Tóm tắt và khuyến cáo
Các yếu tố liên quan đến độc tính của Glucocorticoid: Các tác dụng không mong muốn của Glucocorticoid phụ thuộc vào cả liều lượng và thời gian sử dụng. Tác động của thuốc được trung gian qua các thụ thể Glucocorticoid trong bào tương và các cơ chế bộ gen hoặc ngoài bộ gen sau đó. Sự đa hình di truyền của thụ thể và quá trình chuyển hóa thuốc có thể giải thích sự khác biệt về độc tính quan sát được trên lâm sàng.
Độc tính theo hệ cơ quan: Glucocorticoid gây tác dụng phụ lên nhiều hệ thống cơ quan khác nhau. Các biến cố này dao động từ mức độ tạm thời nhưng gây khó chịu (như mất ngủ) đến mức độ đe dọa tính mạng (như nhiễm trùng nghiêm trọng). Một số độc tính như giảm mật độ khoáng xương nhanh hoặc đục thủy tinh thể giai đoạn sớm có thể không có triệu chứng cho đến khi xuất hiện biến chứng nặng cần can thiệp y tế (ví dụ: lún xẹp đốt sống cấp tính).
Các quần thể đặc biệt: Một số nhóm đối tượng có thể gặp các biến chứng khác biệt khi dùng Glucocorticoid, bao gồm trẻ nhỏ (chậm phát triển thể chất), phụ nữ đang trong độ tuổi kinh nguyệt (rối loạn kinh nguyệt) và phụ nữ mang thai.
Các cân nhắc điều trị chung và theo dõi: Cần nỗ lực hạn chế độc tính của Glucocorticoid thông qua các biện pháp sau:
Sử dụng liều thấp nhất trong thời gian ngắn nhất có thể để đạt được mục tiêu điều trị.
Đánh giá các bệnh lý đồng mắc có sẵn làm tăng nguy cơ (như đái tháo đường, tăng huyết áp) và tối ưu hóa việc quản lý các bệnh này.
Sử dụng các can thiệp dự phòng khi có chỉ định, bao gồm: đảm bảo yêu cầu tiêm chủng phù hợp, dự phòng nhiễm trùng cơ hội và dự phòng loãng xương.
Theo dõi sát bệnh nhân để phát hiện sớm các tác dụng phụ và thực hiện các can thiệp khắc phục kịp thời.